8 thg 5, 2011

TRÒ MÈO

Lửa đã cháy
Chạy đi anh nếu không muộn mất
Trò chơi dâng cao vật chất
Để dành chút phận chức quyền


Lửa đã cháy
Lời thề mưu sinh khốn khiếp
Họ nói một đàng làm một nẻo
Hụt hơi bước đến đường cùng

Lửa đã cháy
Quỳ gối đi, ngẩng đầu lên được lời ca tụng
Muốn đấm vào mặt những kẻ dối trá, điêu ngoa
Miệng lời từ bi, lòng đầy bội phản

Lửa đã cháy
Phía trước không còn ai nịnh hót
Đời cảnh báo nhân quả khôn lường
Rồi sẽ giãy chết dưới gót giày ma thuật

Lửa đã cháy
Cứ hét lên nhân tình thối nát
Ai cũng thấy trò chơi đểu cáng thấp hèn
Tất cả sẽ thành đống tro tàn vĩnh cửu

4 thg 5, 2011

CHẠM VÀO MỤC RUỖNG III

Ta đã thấy kẻ dối lừa chưa chết
Hắn khua môi múa mép trong chiều
Tiếng hát ai đó không đủ lấn át lời giả tạo
Bầu trời vẫn sáng
Sao người cứ rơi những giọt nước mắt sầu muộn
Làm chi ?
Ta đau đớn trước nhiều trái tim vẩn đục
Chà đạp hết thảy, họ chỉ biết có tiền
Xóa bỏ tình yêu thương gia đình, bè bạn
Cho dù ngày ngày hoa vẫn nở ngát hương
Ta điêu đứng trên bước đường danh lợi
Nơi tận cùng sâu thắm trí óc
Lặng lẽ chạm vào sự lựa chọn của ngày mai
Hối thúc nữa đi với cuộc tình phi lý
Hằn học nữa đi quyền lực trong tay vô tận
Âm thanh vọng về ta khắc khoải thời gian
Vẫn là kẻ dối lừa chưa chết
Thủ đoạn đầy mình
Hắn nhởn nhơ trên ngôi cao trục lợi
Làm gì khi xã hội đầy rẫy tai ương?
Ta miên man nhìn lại chính mình
Đã đến lúc xua tan đời nghi ngại
San bằng lời thách đố với kẻ điêu ngoa…

8 thg 3, 2011

TẠI SAO

(Tặng vợ và các quý bà nhân ngày 8/3)

Thời xuân xanh, em người con gái đẹp
Nào đâu thiếu những chàng trai lẽo đẽo si tình
Họ phú quý, giàu sang, tiền tài danh vọng
Cớ sao em lại chọn anh???

Cuộc đời nào ai đâu biết được
Số phận đắng cay đang chờ sẵn rập rình
Em vẫn mỉm cười dang tay đón nhận
Dù ngày mai kia nước mắt có tuôn trào

Em đi qua đời anh
Sức nặng mòn vai cơm áo
Bốn mùa nuôi con tất tả ngược xuôi
Đôi khi vết thương lòng lên men ứa máu

Ngày vẫn lặng thinh
Anh mang về cho em những đồng lương còm cõi
Thiếu trước hụt sau, khi thời bão giá hoành hành
Em ngậm ngùi trước sự thật mong manh
Vì sao? Vì sao em lại cần anh đến thế?

Em yêu ơi! Chúng mình cần hơi thở
Cho hai trái tim cùng nhịp đập trong đời
Để rồi ngày mai những lúc thảnh thơi
Chúng mình nhìn những đứa con vươn ra biển rộng

Một đời người, một tình yêu cách sống
Dù bao nỗi khó khăn em cũng đã có anh rồi
Ai lựa chọn, ai đổi trao xin đừng làm em bối rối
Và đừng hỏi tại sao, em lại yêu anh!

7 thg 2, 2011

VẪN TIN VÀO CHÙM KHẾ NGỌT

Mười năm xa quê, mười năm nhung nhớ ngập lòng. Tôi trở về một ngày bình yên nơi xóm nhỏ .Về với ngày bình thường của những người nông dân oằn lưng một nắng, hai sương. Thật bất ngờ đứa cháu gái ruột, gọi tôi bằng cậu, tên Vi quần áo te tua, đang ôm mẹ tôi khóc nức nở. Tôi sững sờ, xa xót khi nghe cháu, từ bỏ cuộc hôn nhân nơi phồn hoa, phố thị, để lại hai đứa con thơ nheo nhóc cho mẹ chồng nuôi. Sức chịu đựng đến đây chấm hết, bỡi đức lang quân của cháu là tên côn đồ mạt hạng, không còn từ nào kể xiết.
Cháu bình tâm kể về tội lỗi chồng. Về nỗi thống khổ của đời mình. Mẹ thương cháu chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong. Ngôi nhà này ngày xưa tôi và cháu sinh sống, gắn bó cả quãng đời thơ ấu. Cháu lớn lên trong sự đùm bọc, yêu thương, chở che của ngoại, cậu. Mẹ cháu bị tai nạn chết sớm, khi cháu mới tròn sáu tuổi, cha bỏ con đi lấy vợ khác. Cháu càng lớn càng đẹp, vẻ đẹp tinh khôi, thuần khiết, trinh nguyên. Mang hương vị, hơi thở của núi rừng, của loại hoa cỏ dại trắng trong. Có biết bao trai làng điêu đứng vì cháu, nhiều chàng trai lịch lãm ngỏ lời, cháu đều thờ ơ từ chối. Cuộc đời thật khắc nghiệt, đã đẩy cháu đến bến bờ vực thẳm của tình yêu…
Chiều nay bên mái hiên nhà,vạt nắng hanh hao, gió nồm lồng lộng thổi. Bầu trời xanh cao, vời vợi. Mới thấy cõi lòng nhẹ tênh. Ngồi nhìn mảng mây trắng, bồng bềnh trôi ngang với nhiều hình thù quái dị, bỗng dưng tôi thèm muốn được thả diều, thèm chạy dài trên cánh đồng lúa vừa gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ. Thèm nghe tiếng chim gù khắc khoải sau vườn. Cháu tôi bên cạnh ưu tư, tâm hồn sâu lắng. Mắt xa xăm, ẩn chứa, tiếc nuối điều thương cảm, lỡ làng. Ngày ấy đẹp làm sao, đẹp từ tâm hồn đến thể xác. Đầu óc sáng trong, luôn mơ màng ấp ủ, mộng mị nhiều dự định tương lai. Phải chi ngày ấy cháu mà nghe lời cậu, thì ngày nay đâu đến nỗi nào. Lần đầu tiên gặp cậu thanh niên, sau này chồng cháu, cậu nói ngay: Tướng thằng đó không làm nên cơm cháo gì đâu, bỏ đi đừng mộng mơ người thành phố. Cháu lặng lẽ bất chấp. Tôi nhắc lại nhiều kỷ niệm xưa, bên mái tranh nghèo, cháu nghẹn ngào xúc động, muốn nói điều gì, mà không nói được. Lòng thổn thức dâng trào, cay đắng thốt: Được về với cội nguồn còn gì hạnh phúc cho bằng. Tất cả trở thành hư không. Nói không ngoa, nếu giờ cháu nằm xuống đây, nhắm mắt xuôi tay, lìa xa trần thế, còn gì thanh thản cho một kiếp người. Đừng rên rỉ, điềm ghở, xấu xa với nghị lực yếu hèn. Tôi đanh thép! Đời cháu còn dài, nợ đời chưa trả hết, trở về cho lòng được bình yên, rồi hãy ra đi. Ra đi để tìm lại chính mình…
Ba hôm sau tôi và cháu chia tay. Cháu phải đối mặt với thực tại, đối mặt chồng con. Thế rồi cuối cùng hai vợ chồng cháu đã được ly hôn. Con cái tan đàn xẻ nghé. Đứa con trai ở với bà cô ruột, con gái làm thuê kiếm sống. Cháu một mình tha hương cầu thực, bán vé số nơi đất khách, quê người. Thành phố Hồ chí Minh nơi đâu phải dành cho cháu. Ngày nào cũng bị giật vé số, bị mất tiền. Hàng tháng, tiền kiếm đâu đủ sống, nước mắt cháu lại tuôn rơi. Có chàng trai tên Trực bị liệt bẩm sinh ngồi trên chiếc xe lăn, làm chủ đại lý vé số, thương cháu đến nao lòng, ra tay hào hiệp giúp đỡ. Dần dà tình cảm phát sinh, nặng lòng, nợ nghĩa. Hai người đã đến với nhau một cách chân tình, cởi mở, bù đắp những khiếm khuyết đời thường. Chưa đầy hai năm, đứa con trai kháu khỉnh ra đời, đã giúp vợ chồng cháu đứng vững trên con đường lập nghiệp. Con gái cháu, cuộc sống khó khăn, nay Trực cũng đã giúp đỡ, cưu mang.
Một ngày đầu xuân, vợ chồng cháu về quê làm thủ tục đăng ký kết hôn, và khai sinh cho con. Gương mặt cháu hiện lên màu sáng nở hoa. Tôi đến gặp cha của Trực kết nghĩa suôi gia. Cháu đưa chồng, con về ngôi nhà xưa thăm ngoại. Nhà chỉ có mình mẹ tôi sống, an phận tuổi già. Tôi làm mâm cơm, ra mắt những người thân gia tộc. Uống với nhau chén rượu, lòng cảm thấy lâng lâng rạt rào, khó tả. Cả nhà hội tụ, đầm ấm yên vui. Cháu nhìn cậu nở nụ cười muộn màng, mà hạnh phúc thì quá lớn lao. Lâu lắm rồi tôi mới thấy cháu cười tươi đến thế. Cười như thuở nào hai cậu cháu, vui chơi cùng đám thanh niên, nữ tú của làng. Nhờ cậu, cháu mới có đủ nghị lực, hồi sinh. Cám ơn miền quê đã cho tôi, cháu nhiều thứ, để cháu gặp lại những điều thiêng liêng nhất, hiện hữu trở về trong sâu thẳm của trái tim./.

31 thg 1, 2011

CHIỀU CUỐI NĂM NÓI CHUYỆN VỀ MÈO


HÌNH TƯỢNG
THÀNH NGỮ VỀ MÈO - Ý NGHĨA DÂN GIAN


Trong biểu tượng 12 con giáp ở Việt nam chúng ta. Con nào cũng có một vị trí đặc biệt trong đời sống hàng ngày của con người. Tuy nhiên những con vật gần gũi và sống chung với người nhiều như Chó, Mèo, Trâu, Gà, Lợn, Ngựa, Dê được dân gian đúc kết thành ngữ với những hình tượng, ý nghĩa đời sống mang đậm nét văn hoá độc đáo. Ở các loài vật gắn liền nhà nông, con mèo được mượn ý nhiều nhất để ám chỉ nhân cách, đạo đức, lối sống, lao động, công việc, đối nhân xử thế của con người trong đời sống một cách toàn diện.
Nói có sách mách có chứng. Chẳng hạn một người nào đó thường hay có tính bủn xỉn, keo kiệt, hà tiện bị nêu lên hình tượng “Buộc cổ mèo, treo cổ chó”. Người đần độn, ngu ngốc, không có tài năng gọi là “Chó gio, mèo mù”, hay “Chó khô, mèo lạc”. Trong môi trường tập thể công tác, học tập, lao động ai cũng đều có một sở trường, tài năng chuyên môn riêng, nhưng thường ganh đua muốn hơn người nên mới có câu “Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào”. Hoặc lánh nặng tìm nhẹ, can thiệp vào việc của nhau vì thế câu “Chó giữ nhà, mèo bắt chuột”đúng với ý nghĩa đó.
Những thành ngữ như “Chuột cắn dây buột mèo ; Chuột gặm chân mèo” phản ánh con người có thể làm một việc biết trước là nguy hiểm, làm ơn sinh quán, nhưng vẫn liều lĩnh làm để rồi mang hậu quả khó lường. Thói thường tính cách con người như xấu xa, tốt đẹp, lỗi lầm mà không biết sửa chữa để thiên hạ chê bai, hoặc bộc lộ giận giữ với ai đó mà không biết trút vào đâu, nói đến điều đó sẽ biết ngay như “Ăn nhỏ nhẻ như mèo”; “Chó chê mèo lắm lông” “Chửi chó mắng mèo”; “Đá mèo quèo chó”.
Có nhiều hình ảnh nhắc nhở, trong đời sống chúng ta phải biết nâng cao cảnh giác an ninh trật tự “Chó treo mèo đậy”, phải tự lượng sức mình không nên làm những việc quá khả năng cho phép “Mèo cào không xẻ vách vôi”, hoặc phải dùng một người làm việc không đúng với sở trường, dẫn đến hiệu quả công việc không cao “Không có chó bắt mèo ăn cứt”. Hay chỉ kẻ tài trí thô thiển mà muốn cáng đáng công việc lớn lao, quá sức với khả năng cho phép “Mèo vật đụn rơm”. Rồi những việc khuyên người hãy liệu sức mà đảm đương công việc. Tài hẹn sức mọn đảm đương công việc lớn sẽ dẫn thất bại mà thôi “Mèo nhỏ thì bắt chuột con”. Nhưng cũng có nhiều trường hợp tuổi trẻ tài cao, làm được việc, mà nhiều người lớn không làm nổi “Mèo con bắt chuột cống” . Có người còn tự đề cao, khen ngợi mình một cách thái hoá, trơ trẽn “Mèo khen mèo dài đuôi”.
Bên cạnh đó trong dân gian người sống lâu năm, nhiều kinh nghiệm. Lúc đầu trẻ rụt rè, nhút nhát. Khi già dặn trường đời thì lừa lọc, ma mảnh khó lường như “Mèo già hoá cáo”. Cũng có người làm ăn phi pháp, nhưng bằng mọi hình thức che giấu tội lỗi, hoặc thấy lợi là giấu diếm hưởng một mình, không cho ai biết “Im ỉm như mèo ăn vụng”. Ngày xưa đối với loại người quyền cao, chức trọng, nếu có sai trái với dân thì không sao, chả xử lý, trong khi những kẻ dưới làm sai bị trừng phạt rất nặng “Mèo tha miếng thịt xôn xao. Hùm tha con lợn thì nào thấy chi”. Người ở địa vị càng cao chức tước mất đi, đau khổ gấp nhiều lần người có địa thấp “Hùm mất hươu hơn mèo mất thịt”. Tuy nhiên có những người thông minh, lanh lợi, sắc sảo, lắm nhiều mưu mẹo, và đủ phương tiện thì dù gặp bất cứ trở ngại gì, hoặc kẻ thù nguy hiểm cũng đối phó, vượt qua và chiến thắng “ Sắc nanh, chuột dễ cắn được cổ mèo
Nói đến đàn bà ở thời nào cũng vậy. Sống phải đức hạnh, đoan chính, lo toan hạnh phúc gia đình. Chỉ cần lơ đễnh, không lo chồng con, chợ búa cơm nước. Ăn uống quán xá, sản sinh thói hư đốn, bị chồng bỏ, chồng chê, ta nghĩ ngay tới các câu “Mèo lành chẳng ở mả, ả lành chẳng ở hàng cơm”, “Mèo làm ai nỡ cắt tai. Gái kia chồng bỏ khoe tài làm chi”. Có những việc khuyên các đức ông chồng đối xử với vợ thật hài hoà không nuông chiều và cũng không hiếp đáp quá đáng. Nuông chiều nhiều thì vợ lờn mặt lâu dần lấn áp chồng. Hiếp đáp thường xuyên thì vợ buồn rầu, gia đình mất hoà khí, hạnh phúc lung lay “Vợ quá chiều ngoen ngoẻn như chó con liếm mặt. Vợ phải rẫy tiu nghỉu như mèo lành mất tai ” Hoặc hạng người vô lại. Trai chuyên trộm cướp, gái lăng loàn, kết bè tựu đảng với nhau, khiến ai cũng khinh ghét như “ Mèo mả gà đồng ”, “Mèo hoang lại gặp chó hoang. Anh đi ăn trộm gặp nàng bứt khoai ”.
Còn có rất nhiều thành ngữ về mèo, hễ nhắc đến, ta nghĩ ngay đó là hạng người gì, tính cách ra sao, tốt hay xấu. Ví như “Mỡ để miệng mèo ; Như mèo thấy mỡ, Giấu như mèo giấu cứt, ” hoặc thể hiện tính kiên nhẫn, siêng năng, chịu khó mới làm được việc “Rình như mèo rình chuột”. Hay “Mèo mù móc cống” chỉ những kẻ không còn phương kế sinh nhai. “Mèo mù vớ cá rán ” đó là vận may đến bất ngờ đối với kẻ nghèo hèn đang túng quẫn. Rồi “Lèo nhèo như mèo vật đống rơm ” ám chỉ những người nói dai, nói đi , nói lại để nài nỉ van xin một việc nào đó cho kỳ được. Nhưng cũng có những người trong xã hội lúc giàu sang không tự mãn, chê bai người khác , nên khi lâm vào cảnh khổ mới biết thương người không may mắn bằng mình “Có ăn nhạt mới thương tới mèo”.
Nhận dịp năm Tân Mão đến, tôi xin mãn phép nêu vài câu thành ngữ vui, nhắc nhở chúng ta lấy đó làm bài học. Đừng để “ Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì may.

16 thg 1, 2011

TÀN ĐÔNG

Không còn những ngày mưa rả rích
Khi gió lạnh hanh khô lặng lẽ mang về
Ngôi nhà chật chội, ẩm uớt trở nên thoáng đãng
Vợ tôi ngồi đang khăn ấm len nâu


Nắng cuối ngày rơi trên nhành lá
Đâu đủ xua tan cái lạnh tàn đông
Hương hoa sữa vẫn còn dìu dịu
Nghe như mùa xuân đang đến hơi thở nồng nàn

Bên kia dãy phố
Có những người con gái làm đẹp cho đời
Mái tóc điểm trang không hề vội vã
Thư thả hồn vào mặt kính pha lê

Vợ tôi quấn chiếc khăn choàng cổ nhíu mày
Giở tờ lịch khi mùa đang đi và mùa đang đến
Nắng và gió vẫn lùa lên song sắt
Nghe nỗi buồn len lén đâu đây

Những đứa trẻ nôn nao đang đợi xuân về
Khoát lên đôi mắt cuối năm niềm vui sướng
Hình như tôi nghe tiếng ai cười vỡ vụn
Xoá sạch niềm đau cho hết năm dài…

24 thg 12, 2010

GIÁNG SINH 2010

Bầu trời đêm nhấp nháy những vi sao
Đèn rực sáng cho các thiên thần múa hát
Gió se lạnh để lòng người sưởi ấm
Ông già Nôel xuất hiện lúc không giờ

Nhìn gương mặt yêu thương của trẻ thơ
Trong mơ nhận những món quà vô giá
Nụ cười hồn nhiên sao thật đã
Hạnh phúc ai mang đến thật bất ngờ

Trong ngôi nhà xưa dấu cũ rêu phong
Họ ngồi bên nhau mừng chúa-tạ ơn đời
Tiếng dương cầm lặng lẽ thảnh thơi
Ru thánh ca tiễn đưa bầy tuần lộc

Anh và em cách nhau hai đầu trái đất
Giờ thiêng liêng mộng mị xa vời
Mở email chúc mừng tình yêu vĩnh cửu
Và gửi tặng em những cái lạnh vô hình

11 thg 12, 2010

MÙA ĐÔNG ẤM ÁP

Tiếng gió mưa gào thét đêm thâu
Cô bé hàng xóm lên cơn điên tình đập phá
Bầu trời đen ngòm trùm hết sinh linh
Ngôi nhà tranh răng rắc tù mù với ngọn đèn dầu
Anh và em nằm ôm nhau trong ô cửa
Như bầy người nguyên thuỷ, nhỏ bé hoang sơ
Mặc cho đám lá xác xơ
Mặc cho thiên nhiên vần vũ
Tiêng chim đâu đó khắc khoải lạc đàn
Em cựa mình thảng thốt yếu mềm
Ghì chặt môi anh
Em nhuộm mùa đông màu ấm áp
Anh hạnh phúc run rẩy và đớn đau
Khi giấc mơ trôi, em đã đi về nơi ánh sáng
Để lại cỏ cây, hoa lá úa tàn
Mùa đông sao còn trẻ quá?
Lời anh viết cho em tháng ngày cạn kiệt
Như cô bé hàng xóm chờ đợi người tình
trong tuyệt vọng
Chỉ còn lại mùi thịt da và hơi thở chết người là vĩnh cửu
Của em rơi rớt thật mong manh

30 thg 11, 2010

MƯA

Gió vẫn thổi từng cơn lành lạnh
Lời em ướt chật chội vọng về
Anh nghe tiếng mưa thì thầm độc thoại
Bạt ngàn sâu thẳm đêm đen

Mùa đông lang thang vẫy gọi
Nỗi cô đơn im lặng ngọt ngào
Đánh thức niềm đau hình bóng
Lời ai nói đã bay vào rừng xa mù mịt

Mùa mưa không còn vàng chiếc lá
Ẩn chứa niềm đau vang vọng cuối ngày
Anh thèm vẽ lên ngàn lời hiu quạnh
Mà người đã về chưa?

Mùa đông xa em nắng tắt
Mưa ngập lòng, góp nhặt dấu yêu
Gió vẫn thổi bên đời lặng lẽ
Anh ru anh bằng giấc ngủ vùi…

3 thg 11, 2010

CHẠM VÀO MỤC RUỖNG II

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc
Dấu hỏi đặt ra tứ phía
Vì sao tôi mất ngủ?
Ngữ nghĩa âm thanh trùng trùng ẩn hiện
Xé toạc thân xác trần truồng
Cảm giác dồn nén bị bật tung
Từ trong vòm đen mịt mùng vô hạn
Tôi thấy từ điểm không giới hạn
Những con người đi trên mê lộ
Hối hả thời gian, quyết liệt và nhạy cảm
Vất vả cuộc hành trình không bao giờ đi hết
Âm sắc từ tiền nhục dục rối ren
Vắt kiệt từng đồng xu đổi chác
Nuốt chửng hình hài tuyệt vọng đớn đau
Tôi nghe trong sâu thẳm tiếng thở dài tắc nghẽn
Chới với bàn tay bấu víu đồng loại trược dốc
Rớt! Rớt xuống tận cùng bóng tối
Họ đã chạm vào vùng thương tích cùng cõi u mê
Thế là hết, tẩm liệm xác thân mục ruỗng…

28 thg 10, 2010

2 NGƯỜI ĐÀN BÀ GIỮA NGỔN NGANG CUỘC SỐNG

Có thể thấy, từ tập truyện ngắn “Hận thù và nhân ái” xuất bản năm 1999, đến tập truyện ngắn “2 người đàn bà” vừa mới xuất bản, nhà văn Hải Sơn đã có những thay đổi rõ nét trong cách thể hiện đề tài. Đó là tác giả không còn viết truyện ngắn theo kiểu “kể lại một câu chuyện”.

Ở “2 người đàn bà”, mỗi truyện ngắn là một mảnh đời, một lát cắt trực tiếp từ cuộc sống đã qua và hiện tại. Một cuộc sống ngổn ngang sự kiện và kịch tính. Có lẽ vì muốn tải cuộc sống như nó vốn có lên trang giấy, tác giả không đặt nặng vấn đề văn chương mà chỉ chú tâm vào sự kiện, không áp đặt phán xét chủ quan mà chỉ trình bày khách quan với kết cấu bỏ lửng, và chính những điều này đã tạo sự hấp dẫn cho người đọc.

Theo tôi, trong tư thế một độc giả trung bình, tôi không quan tâm đến nhà văn đã theo trường phái văn chương nào, không cần biết họ thuộc cổ điển, hiện đại hay hậu hiện đại…Tôi chỉ cần tác phẩm âý phải hay, nghĩa là tác phẩm ấy tôi đọc mà không thấy chán thấy ngán. Đọc xong, tôi có thêm bổ ích vì những trải nghiệm và khám phá cuộc sống của tác giả ấy. Tôi không bị mất trắng hay bị lừa khi đọc sách của họ. Điều bổ ích trên tôi đã gặp trong tập truyện ngắn “2 người đàn bà” của nhà văn Hải Sơn.

Điển hình như trong truyện “Độc ẩm”. Đọc truyện này, ta thấy nhu cầu cần có con người để liên hệ giao tiếp là cực kỳ quan trọng, mặc dù ta đã quyết định từ chối giao tiếp với họ. Lão Qườn là một nông dân. Lão chủ trương uống rượu một mình. Uống rượu với nhiều người sinh lắm chuyện rầy rà không tốt. Nhưng nhân lúc cả nhà đi vắng, lão vẫn uống rượu một mình như lão đã chủ trương, nhưng lão uống rượu với một màn diễn phân thân thành ra nhiều người.
Ông Bốn Xếp láng giềng tình cờ đến có chút việc, đã chứng kiến toàn bộ sự lạ về màn độc diễn phân thân ấy của lão Qườn. Lão Qườn cụng ly với người này, cãi cọ với người khác, giả cả giọng nữ để ca hát…nghĩa là lão đã diễn đủ trò có thể xảy ra trong một cuộc nhậu sôi động trong một căn nhà đèn điện sáng choang và cửa đóng then cài. Diễn ra trong căn nhà vắng vẻ của lão, độc nhất chỉ có một mình lão. Thật khôi hài đến phải suy nghĩ đấy chứ?

Truyện này tôi nghĩ không phải tác giả hư cấu. Ngoài đời có thể có một người như lão Qườn hẳn hoi. Việc một người phân thân thành nhiều người, đã phản ánh sự bức xúc khi rớt vào nỗi cô đơn kiếp người. Con người luôn cần nhu cầu giao tiếp với xã hội bên ngoài để bớt cô đơn thăm thẳm bên trong. Việc chỉ đơn giản thế thôi mà xem ra cũng vô cùng phức tạp.
Lại như trong truyện “Huyệt gió”, người đọc thấy lão Trưởng vì được đứa con gái sống ở nước ngoài gửi tiền đô chu cấp, nên lão đâm ra ăn chơi trác táng. Lão suýt chết vì dâm đãng và bị tai tiếng lớn. Từ đấy lão ẩn dật và sức khoẻ suy sụp. Nhưng vì có tiền, nên lão cố mua chỗ đất long mạch để xây huyệt gió. Nhưng rốt cục, huyệt gió này lại được xác ông Liêm vô gia cư và nghèo kiết xác nằm vào.
Ở truyện này, người đọc có thể thấy lão Trưởng vì nhiều tiền nên muốn sống tận hưởng và lão đã phạm sai lầm. Đến khi lão chuẩn bị chu đáo để chết, lại cũng bị sai lầm nốt. Tại sao vậy? Lý do đơn giản là khả năng tài chánh và khả năng trí tuệ chênh lệch. Tinh thần không tiến triển kịp với sự giàu có. Thế là bi kịch buộc phải xảy ra. Nhiều vấn đề nhức nhối nảy sinh buộc phải giải quyết. Cuộc sống bỗng trở nên ngổn ngang rối rắm đến không ngờ.

Nhà văn Hải Sơn, trong tập truyện ngắn “2 người đàn bà”, không đào sâu tâm lý nhân vật. Nhà văn chỉ diễn tả bằng sự kiện cụ thể, thông qua đôi mắt cố gắng giảm thiểu chủ quan của mình, để chính sự kiện tạo nhiều suy tư nơi độc giả trong một cuộc sống ngổn ngang bi hài.
Ngô Phan Lưu

1 thg 10, 2010

NƯỚC MẮT KHÔN NGUÔI

Ngày dài vô tận
Đêm ngắn tầng cao vũ trụ lửa cháy
Ai đang đi về phía mặt trời
Đuổi theo một bóng hình trầm tích



Ta đã thấy
Những giọt nước mắt cay đắng không hoà tan
Rơi xuống long lanh thờ ơ, vỡ vụn
Giọt nước mắt níu kéo dòng sông trở lại
Và gấp khúc thời gian chờ đợi mệt nhoài

Ta đã thấy
Cuộc đời em
Bao nhiều năm rồi không khóc?
Bao nhiêu năm nước chảy mà đá chẳng mòn
Để rồi chiều nay em thảng thốt
Gọi người mà người đã xa xăm

Ta đã thấy
Em ngửa mặt cầu xin mây gió
Cho em đi vào chốn phiêu bồng
Ôm đổ vỡ cúi đầu tạ từ quá khứ

Ta đã thấy
Hình như cột mốc chân em in hằn vết chém
Dòng máu trong tim ngưng chảy lời thề
Đã xa quá rồi em đâu còn đủ sức
Về lại ngôi nhà xưa để đốt đèn lên…

9 thg 9, 2010

ĂN MÀY TƯ TƯỞNG


Tôi đã gặp một người trí thức
Thường hay lang thang trên các vỉa hè
Không định hướng sau một ngày mỏi mệt
Anh bị bóc lột hết chữ nghĩa
Vì cuộc sống mưu sinh
Giờ đầu óc rỗng không
Nghĩ và nghĩ chả có gì tồn tại
Chỉ còn ít tiền và cơm ngày ba bữa
Vợ phát ban cho
Anh đói khát ngôn từ bóng bẩy
Để được trau chuốt tên mình
Ca ngợi lòng thật thà quả cảm
Lạ thật, anh mõi mòn chờ trong tuyệt vọng
Không thốt nên lời
Anh lại đi đến chỗ đông người
Để xin chút ưu tư
Thèm nghe lời khách sáo
Thèm nghe lời chửi bới
Và học những câu nịnh hót, tâng bốc mỹ miều
Cứ thế anh góp nhặt để lấp đầy khối óc
Phục vụ những kẻ chức quyền
Cho đến khi trí lực tâm hồn khô cạn
Vòng đời lập đi lập lại
Rồi một ngày kia
Họ nâng anh lên bằng lời thánh kinh cầu
Vắt xác, ăn hết ngôn từ rệu rã...

17 thg 8, 2010

CHẠM VÀO MỤC RUỖNG


Ngày hôm nay không có nắng, không mưa
Trời âm u mây đen mù gió
Em như con ngựa bất kham trở chứng
Thét lên lời phẫn nộ, tan hoang

Tôi chạm bàn tay vào nước mắt
Môi khô, tim héo, dục vọng dối lừa
Những nhởn nhơ vòng đời ngã quỵ
Quay quắt đời anh, quay quắt đời em

Khối óc đang rã ra lời tởm lợm
Hằn học khô khan bốc lên ngọn lửa thiêng
Đời đã dạy cho chúng ta cách sống
Ngửa mặt mà đi đừng có luỵ quỳ

Em và anh đã chạm vào miền thối nát
Dở bẩn tột cùng rồi thanh thản ra đi
Mặt trời lặn ngời lên sắc đỏ
Cay đắng nhiều rồi đất đã đơm bông

20 thg 7, 2010

KHÚC CA BUỒN

( Tặng Hồng, Xuân và những bạn học Bổ túc Đồng Đế )
Đôi mắt Đồng Đế đêm đêm rả rích
Ngày lên men giấu kín nỗi buồn
Những cuộc tình đẹp không điểm đầu, điểm cuối
Trường Bổ túc như ngôi nhà cổ tích hoang sơ

Ngày chia ly, trao nụ hôn đói khát
Biển Hòn Chồng gió rát mặt vào khuya
Anh đi…anh đi… anh đi…
Em chẳng biết nên buồn hay nên khóc
Hàng dừa nghiêng bóng gãy xuống liêu xiêu
Nắng vàng hanh hao, rát rạt bánh xe chiều
Xóm Bóng nước sông đục ngầu lơ đãng
Biết làm sao khi người lỗi hẹn
Em hãy về đi, còn đứng đó chờ chi

Anh vuốt mặt cơn mưa giông chiều ngạt thở
Nhớ làm sao thao thức đêm dài
Áo học trò mong manh như sương khói
Lay lắt gọi động chiêm bao…

Từ đó em theo chồng, anh mãi xa xôi
Đâu ai còn tuyệt vọng
Em vui duyên mới, cho hạnh phúc riêng em
Còn anh vẫn cứ thả hồn vào bóng tối
Tìm chốn hư không – tình muộn
Để day dứt nỗi đau, day dứt nỗi dại khờ

Hai mươi lăm năm đâu phải con dao
Sao như vết chém một đời chảy máu
Em đừng trách anh, sao không chung thủy
Để hai mươi lăm năm sông chảy ngược dòng
Hai mươi lăm năm
Em mang trên vai cuộc tình nặng trĩu
Để chiều nay gọi người, cháy sim, cháy card
Than thở cuộc đời trôi dạt gặp nhau...

21 thg 6, 2010

ĐỜI NGƯỜI NHƯ CHIẾC LÁ


Nhân chuyến công tác Tại Ninh thuận,trên đường trở về ghé qua Nha Trang, gặp lại những người bạn học cùng thời Bổ túc văn hóa. Thật xúc động, sau hai mươi lăm năm tưởng đã phôi pha, phút chốc sống lại...Tôi viết bài thơ này để tặng các bạn

Ta đi dưới phố đầy nắng cháy
Chiều buông trôi nhìn cánh thiên di
Mắt xa vắng hội ngộ lòng trắc ẩn
Bạ bè năm xưa chìm khuất, bỗng về

Ta không tin trước mặt ta, em còn đó
Ta không tin trước mắt ta, cái thằng mặt quần thủng đít còn đó
Họ cầm tay nhau rưng rưng nước mắt
Hăm mươi lăm năm nghe lời trách cứ yêu thương

Ôi những người bạn Đồng Đế, Tuy Hòa, Đông Tác
Qua mái trường tập thể chữ nghĩa ngổn ngang
Thời ăn chẳng đủ no, đói cơm lạt muối
Yêu nhau , ca hát cũng phải lặng thầm

Ta nghe lòng ta thắt lại
Xâu kết ưu tư, bão tố âm thanh
Nhận những tiếng cười của thời gian lạc mất
Đánh thức ban mai, xua đuổi nỗi buồn

Ta cầm tay người bạn chai sần
Khi biết rằng đời vẫn còn nhiều khốn khó
Ta vuốt mái tóc dài nâu người em gái nhỏ
Mà ngày xưa người yêu của bạn mình
Nơi lồng ngực nhói lên thời xa xót
Vỡ òa nhịp đập con tim

Ta muốn dang tay ôm ghì tất cả
Chuộc lại thời nông nổi đã qua
Muốn thơm môi em khi cuộc tình chưa phai năm tháng
Mà nỗi niềm riêng canh cánh bên lòng

Ta đã thấy ta và bạn bè nằm xuống
Hạnh phúc vô tư khi con cái đã trưởng thành
Hãy gặp nhau và hồn nhiên như thời son trẻ
Đừng để người đi xa dấu muôn phương

2 thg 6, 2010

NỖI ĐAU


Ta đi dưới hoàng hôn
Bóng đổ già nua lọm khọm
Bầu trời giao hoan sáng tối xám xịt
Ăn mòn, gặm nhấm ta từng vết thương lòng

Ta cô đơn trên bước đường danh vọng
Ai đã từng tri hô giữa bầy người gian trá
Ngưng đọng lời u mê yểu mệnh, ưu tư
Họ chỉ biết tiền và nịnh hót ỡm ờ

Trái tim ta ứa máu
Viết từng câu thơ ướt đẫm lời nguyền
Dẫm đạp lên chiều xa xót
Tung lời yêu, khí phách vào chốn thinh không

Ta nghe tiếng chuông chùa mệt mỏi
Đập bình yên, gãy tiếng côn trùng
Bước chân lăn đi, đau nhói vết bầm
Bụi và sương đã thấm đầu bạc tóc

Hãy quay về đánh thức ban mai màu nhiệm
Đừng để hoàng hôn giết chết mặt trời
Ta dựng ngược lòng ta trong sáng
Bớt dày vò thể xác tâm can

27 thg 4, 2010

MONG MANH QUÁ


Những mùa hạ nóng, lửa thiêu hầm hập
Như thủy tinh lấp lánh chói mắt
Rần rật, rần rật, rần rật…
Người đổ mồ hôi thành muối mặn
Góp nhặt tiếng ve xao xác ngôn từ

Những mùa hạ đi chậm chạp như rùa
Ta tóc rối chập chờn cảm giác
Xiêu vẹo đôi chân rát bỏng đường đời
Tình đã lặng im vào tâm khảm

Hư ảo… hư ảo…cũng chỉ là hư ảo
Đâu ai còn đủ sức chạy đua cùng dục vọng
Mật không còn ngọt để ru giấc chiêm bao
Kẽ hở pháp luật đã đấm vào mặt ai lương thiện ?

Mong manh quá khi bầu trời đỏ ối
Khói bay, khói bay, khói bay…
Lời lẽ nồng nàn, cay đắng thừa mứa chán ngắt
Rồi lạnh lùng cũng sẽ đi xa
Nhuộm trái tim vàng vọt

Ta đâu có gì để lại cho đời
Tất cả sẽ tàn phế trước khi về miền cực lạc
Gió đã thổi lòng dâng lên man mác
Một câu thơ quất vào mặt phận người

13 thg 4, 2010

Đêm ở quán cà phê Thị Ngạn


Không xôn xao với đèn màu nhấp nháy
Dưới vòm cây đẫm ướt sương rơi
Những người đàn bà tôi biết
Họ ngồi bên nhau tán gẫu rất khuya
Nói nói cười cười mà lòng đầy tê tái
Héo hắt tâm can khi chồng bỏ, bỏ chồng
Chả còn ai trông ngóng
Đâu còn ai nặng nhẹ, cay cú, giân hờn
Cứ mặc sức thả hồn vào bóng tối, ẩm ướt suy tư
Chiêm nghiệm sự mất mát đổ vỡ, đớn đau
Tôi vừa nghe tiếng thở dài bên lề cuộc sống
Tiếng ly cốc chạm nhau khô khốc
Gai sắc tình yêu thèm khát đến cháy lòng
Của những người phụ nữ không chồng
Thừa - thiếu dung nhan và đức hạnh
Ly cà phê màu trắng, còn mắt ai đen ?
Tôi bâng khuâng nhìn từng giọt vỡ
Đêm Thị Ngạn trằn trọc muốn gọi người về
Biết gửi vào đâu khi chưa tròn hạnh phúc
Mỏng mảnh của bình yên va vào ký ức
Chợt nhớ bi ai hun hút đến ngày dài
Tôi biết những người phụ nữ kia
Họ cũng có trái tim đa cảm
Không muốn ràng buộc
Những nhỏ nhen ích kỷ đời thường
Bức phá, hẹn hò, tâng bốc, va chạm mãnh liệt
Chứng tỏ sung sướng trần gian tột đỉnh tình yêu
Họ thật biết hưởng thụ…
Nhưng sau những cuộc truy hoan, phù phiếm
Trở về rỗng rếch trái tim hiu quạnh
Ngủ vùi trên sự cô đơn trống vắng
Rồi ngày mai lại đi tìm cái khiếm khuyết của hôm qua
Để bù đắp thể xác lẫn tâm hồn …

30 thg 3, 2010

NGƯỜI MẪU


Trước giá vẽ sùng bái
Người đàn bà hoang sơ huyền bí
Phơi bày sự tạo hóa tao nhã thanh cao
Đường cong lõa thể
Miết qua làn da sa mạc nhấp nhô vô tận
Chiếc cọ trong tay anh nhảy múa
Bay lên trên cả thời gian
Bàn tay em như khúc sông dài nhiều nhánh
Thon thả đi về biển cả mênh mông
Mịn màng trôi êm dòng nước mát
Mái tóc đen tuyền là dòng suối nghìn năm
Đổ xuống bờ vai lưng chứa nụ cười bí ẩn
Nhìn gương mặt nét dấu xa xăm
Dưới đôi hàng mi cong vút
Đôi mắt long lanh rực sáng tựa thiên thần
Phút chốc mang dại trở thành quỷ dữ
Trên ngọn đồi bầu vú trắng ngần
Thoai thoải bình nguyên để chiều đi không hết
Con đường tròn ôm hông khép kín vòng eo lưng đáy thắt
Xua đuổi kẻ trốn tìm như kẻ cắp gặp giai nhân
Giữa hai chân em là hồ thu vĩnh cửu
Là rừng rậm nguyên sinh
Trường tồn cùng đất, nước,hoa lá ,cỏ cây
Ở đó có mùa xuân, bình yên sinh sôi nảy nở, có đói nghèo
Ở đó có thần linh chứng giám, cùng với chết chóc chiến tranh
Ở đó chứa đựng hiện thực và vô hình
Hạnh phúc - đổ vỡ, đau khổ và chia ly
Người đàn bà hoang sơ huyền bí
Anh nhập nhoạng gục đầu lên giá vẽ
Em lặng lẽ mang theo vũ trụ rời khỏi ngôi nhà…