27 thg 2, 2016

           MUÔN KIẾP KHÔNG PHAI
                                                
Hắn đã trưởng thành. Không cha, không mẹ, không người thân thích, không nghề nghiệp, vẫn sống thế mới tài. Hắn làm bất cứ việc gì, miễn sao có tiền là được. Cha mẹ trước khi nhắm mắt xuôi tay chết vì căn bệnh S hiểm nghèo đã cố gắng đến uỷ ban khai sinh tên cho hắn là Đất. Nguyễn Đồng Đất, tên nghe đầy phong thuỷ. Hai mươi tuổi mua được miếng đất phía đông cầu Sông Hinh, cất tạm ngôi nhà cấp bốn tềnh toàng, đủ che mưa nắng. Nhà vây quanh tứ bề rừng keo, bạch đàn, suốt ngày vi vu trong gió.
Càng lớn càng đẹp trai. Đi đứng khoan thai, ăn nói như đài. Miệng mồm Đất dẻo đến độ thiên hạ đàm tiếu gọi là hoạt ngôn. Hắn nói láo có sách, vậy mà ai cũng tin sái cổ. Cô vợ đầu tiên không cưới hỏi, chỉ làm thủ tục đăng ký kết hôn. Sống với nhau đâu hai năm, được cô con gái, bỗng một hôm khăn gói ra đi mang theo đứa con biệt tích, để lại tờ giấy li dị. Đất không buồn, mà chỉ tiếc người vợ trẻ đẹp bỏ hắn chưa rõ nguyên nhân. Thói đời ăn ở bạc, liệt tổ, liệt tông mấy kiếp của hắn sống ra sao, giờ này nặng gánh đến thế. Hắn ra toà chấm hết. Cô thân độc mã là biểu tượng của chủ nghĩa hoài nghi. Đất đạp lên luân thường đạo lý va chạm với cuộc sống ngổn ngang, đầy rẫy thị phi tốt xấu. Làm gì thì làm, thiếu gì thì thiếu Đất vẫn chịu được, nhưng thiếu đàn bà, hắn sống không nổi. Sau ngày vợ bỏ, chỉ độ hơn nửa tháng, Đất dẫn về người phụ nữ ngoài ba mươi điện nước ngút ngàn. Hắn khai báo với thôn trưởng tạm trú tên Băng Châu. Cô này hơi bị thảnh thơi, suốt ngày chỉ mở điện thoại di động nghe nhạc, đi chợ, nấu cơm cho hắn xơi. Tiền Đất mang về cung cấp. Tối lên giường phục vụ. Ba tháng sau hắn dắt về người đàn bà khác. Người này trông đẫy đà, phốp pháp diêm dúa. Băng Châu dậm chân, giãy nảy, chửi bới hắn là đồ đểu, lừa đảo… gào thét chán chê, Đất cười tỉnh queo ôm người tình mới lăn ra ngủ. Biết không làm gì được, Châu lặng lẽ cuốn gói quần áo bước thấp, bước cao nước mắt lưng tròng. Người đến tên Hiền thay Châu làm nhiệm vụ nấu ăn, giặt giũ. Thi thoảng ra khỏi nhà khi Đất không có mặt. Chả ai biết Hiền làm gì. Tuy nhiên nàng đi đâu về đâu đều dưới sự kiểm soát của Đất. Cô Hiền hình như cũng làm ra tiền, nên tiêu xài rất phung phí. Có những ngày Hiền và Đất rủ dăm ba người bạn đến nấu nướng chén thù, chén tạc rồi nằm ngả nghiêng, la liệt trong nắng chiều nao nao phiền muộn.
Đất lăn lộn cày. Cày không hề mệt mỏi. Chỉ cần nghỉ một ngày, là không có gì bỏ vào mồm. Tiền làm ra nếu không cho gái, có lẽ năm tháng dài lâu tích luỹ chả đến nỗi nào. Thế nhưng cuộc đời hắn đầy rẫy phong lưu, trác táng. Cuối cùng đi sâu vào bản chất chỉ trên răng dưới tút.
Lần này gởi gấm cho chuyến đi xa, Hiền thấy âu lo. Đất ôm người đàn bà trịnh trọng:
- Anh đi vài chục ngày về ngay! Em giữ nhà nhé. Đừng dại kêu thằng đàn ông khác về đú đỡn là bầm mình nghe cưng.
- Em chờ anh! Hiền lả lơi, nhưng nếu lâu quá, em không chịu nổi đâu. Trước khi đi em phải lấy “hết đạn” của anh. Hiền vật Đất ra giường lột quần áo cùng nhau giao hoan hừng hực…
            Nhanh hơn dự kiến. Chỉ mươi mười ngày Đất đã quay về, mang theo một người đàn bà “sầm uất” có bộ ngực vĩ đại bốc lửa, tên Bành. Người của miệt rừng sâu. Dáng đứng như voi, đôi mắt lúc nào cũng muốn thiêu đốt cả khối đàn ông. Hiền sững sờ, máu nóng trong người nổi lên, nàng kiềm chế. Đây là kết quả nằm trong dự đoán. Hiền nghĩ thời gian sẽ còn rất dài mới vỡ, nhưng không ngờ nó nhanh đến thế. Nàng mở miệng cười chua chát, chúc phúc. Chiếc giường chứa cả ba người giãy dụa.  Đất nằm giữa, Hiền một bên, Bành một bên.  Đêm chưa qua, mà trời sao vội sáng. Hiền đi trong sương khói, bằng tâm trạng mơ hồ, chẳng biết ngày mai rồi sẽ ra sao?
            Cuộc sống luôn biến động, ăn chơi cũng phải có thời gian. Tình cảm hun đúc xuất phát từ trái tim ứa máu mới đủ lực bền lâu. Bành và Đất như hai thái cực hút vào nhả ra, nhả ra hút vào. Chao ôi! Sức người có hạn, Đất bỏ Bành như trốn chạy mà không nói lý do. Bành bơ vơ lạc lõng giữa chốn không người. Ba ngày dài hơn thế kỷ, Bành cũng biến mất luôn. Ngôi nhà khép hờ hoang vắng…
            Đúng năm sau, Đất đứng trước ngôi nhà hư hỏng, đổ nát chạnh lòng, nước mắt chực trào ra. Đổi thay, đổi thay nhiều quá, mới chỉ có thời gian, chung quanh nhà dân đã mọc lên nhiều. Người đàn bà thứ năm theo hắn đứng nhìn ngơ ngác trước sự thật đắng lòng. Nàng mảnh mai, dịu dàng đằm thắm, cũng không chịu nổi hoàn cảnh của người tình. Nàng nhỏ nhẹ dứt khoát: Em đi đây, rồi quay ngoắc một trăm tám mươi độ, bước lên xe máy rồ ga phóng bạt mạng ra khỏi rừng keo. Mặc cho Đất thảng thốt chạy theo, năn nỉ, van xin. Chưa có người đàn bà nào Đất xuống nước như người này. Đây là lần đầu tiên thấy hắn đau khổ. Đất rũ người, nằm vật vã hai ngày đêm, rồi vùng dậy don dẹp, tính toán sửa chữa lại ngôi nhà.
            Đất thuyết phục chủ cửa hàng vật liệu xây dựng Thanh Trang ở phố huyện, bán nợ cho hắn. Nào tôn lạnh, gạch xây, gạch hoa, xi măng trị giá hơn ba mươi triệu đồng. Có lẽ mồm mép dài ra, nên chỉ trong đêm hắn lại hợp đồng được với anh chín Dũng, thầu xây dựng sửa nhà cho hắn. Công việc êm xuôi, thuận buồm xuôi gió. Ngày cuối nghiệm  thu bàn giao, sáng Đất tất bật lăng quăng, trưa kêu bà Sáu bán bún giò mang đến sáu tô bồi dưỡng cho đám thợ, hắn hứa chiều sẽ thanh toán tất tần tật. Ba giờ chiều hôm đó, hắn bảo đi có chút việc, luồn xe đến quán dê năm Trảng, đóng vô hai xị rượu đế rồi dọt lên nghĩa trang, gát chân qua bánh xe đánh giấc dài đến sáng.
            Hoàng hôn dần buông! Chủ thầu đi đi lại lại tức điên. Đám thợ nhao nhao lắc đầu ngao ngán. Bà Sáu chờ thu tiền bún đến chán nản. Sáng hôm sau chờ nữa, chờ mãi  gần như nản chí. Bất ngờ điện thoại chín Dũng réo gọi từ bệnh viện huyện. Đất bị tai nạn gãy chân, đang cấp cứu…
- Tiên sư cha mày nghe Đất! Chín Dũng vô phòng hồi sức đối diện với hắn. Đêm qua mày bỏ đi đâu, không nói một lời.
- Đất cười hề hề nhăn nhó. Em không còn xu dính túi, bí quá mới lên nghĩa trang trốn, mờ đất chạy vào thị trấn, có thằng quất xe đạp trong hẻm lao ra, sụm bò chè. Giờ đến nông nỗi này, anh muốn xẻ thịt em thì xẻ.
- Mày chưa yên với tao đâu! Chín Dũng cay cú, hằn học hầm hầm bước ra khỏi bệnh viện…
            Đất chống nạn gỗ về lại ngôi nhà mới tu sửa, khan trang. Chủ cửa hàng Thanh Trang cùng hai tên đầu gấu, mặt mày bặm trợn xông thẳng vào thấy Đất khập khiễng họ khựng lại, tuy nhiên cũng phải lớn tiếng dằn mặt:
- Đất! Mày không thể lừa người khác mãi. Hẹn mi tuần nữa trả đủ, nếu không thì bán nhà trả. Chậm trễ đừng có trách bọn tao ác. Họ đến rồi đi như gió thoảng mây bay…
            Các chủ nợ, có mặt đủ tại nhà Đất. Tổng nợ chín tám triệu đồng. Cả trưởng thôn, và cảnh sát khu vực cùng nhau tìm phương án tối ưu, dàn xếp. Bàn mãi, bàn mãi, không còn cách nào khác, phải bán nhà cho ông chủ Thanh Trang với giá một trăm năm mươi triệu đồng. Yêu cầu viết giấy bán, giao tiền, nhận nhà. Khoan đã, hình như có người dắt trẻ con xuất hiện.
- Ối giời ơi, cô Tám vợ cũ Đất quay về. Bác thôn trưởng ngạc nhiên, gãi đầu, gãi tai.
- Đất dửng dưng nhìn đứa trẻ khôi ngô, tuấn tú. Mắt liếc Tám dò xét nghi ngờ. Anh cảnh sát khu vực nhắc lại:
- Nhà giá đã định, sau khi khấu trừ khoản nợ, anh Đất được nhận năm hai triệu.
- Không cần thiết! Nhà để tôi ở. Cô Tám mở túi xách, lấy ra trăm rưởi triệu, thong thả: Đưa giấy tờ nhà, rồi biến hết cho tôi nhờ. Mọi người nhìn nhau chưng hửng. Có người sướng rân, lục đục nhận tiền nợ kéo nhau đi. Đất còn chần chừ, chưa rời bước. Tám hét: Ông xéo nhanh coi, chướng mắt quá! Đất lủi thủi, chọt gậy lầm bầm: Biết về đâu bây giờ? Cao xanh ơi! Nghìn năm biển rộng sông dài…
            Phiên toà xét xử lưu động công khai tên Nguyễn Đồng Đất phạm tội hiếp dâm  con gái chủ quán Núi Tranh. Đúng là làm ơn sinh quán. Thấy Đất lang bạt, chân khập khiễng họ mới cưu mang. Đồ vô ơn, nuôi ong tay áo. Con gái chưa đầy mười sáu tuổi, sao hắn nỡ nhẫn tâm thế nhỉ? Bản án chung thân khi toà tuyên bố, hắn run lên bần bật, ôm đầu rên xiết, khiếp đảm. Đời này, kiếp này, xã hội này đâu còn cho Đất dung thân. Hắn gục đầu lầm lũi, không dám ngước nhìn ai. Đau đớn thay ngoài kia có đứa bé, mẹ định đưa đến thăm cha. Nghĩ sao cô Tám thụt lùi. Thà không cha còn hơn gieo vào tư tưởng trẻ thơ nghìn lời nguyền rủa là tội đồ muôn kiếp không phai./.

                                                                                                               -HẢI SƠN-

Không có nhận xét nào: